和子瞻雙石

宋代 秦觀
天鑱海濱石,郁若龜毛綠。 信為小仇池,氣象宛然足。 連岩下空洞,鼎張彭亨腹。 雙峰照清漣,春眉鏡中蹙。 疑經女媧鏈,或入金華牧。 爐熏充雲氣,研滴當川瀆。 尤物足移人,不必珠與玉。 道旁初無異,漢將疑虎伏。 支機亦何據,但出君平卜。 奇礓入華林,傾都自追逐。 我願作陳那,令吼震山谷。 一拳既在夢,二駒空所欲。 大士舍寶陀,仙人遺句曲。 惟詩落人間,如傳置郵速。
tiān chán hǎi bīn shí   ruò guī máo  
xìn wèi xiǎo chóu chí   xiàng wǎn rán  
lián yán xià kōng dòng   dǐng zhāng péng hēng  
shuāng fēng zhào qīng lián   chūn méi jìng zhōng  
jīng liàn   huò jīn huá  
xūn chōng yún   yán dāng chuān  
yóu rén   zhū  
dào páng chū   hàn jiāng  
zhī   dàn chū jūn píng bo  
jiāng huá lín   qīng dōu zhuī zhú  
yuàn zuò chén   lìng hǒu zhèn shān  
quán zài mèng   èr kōng suǒ  
shì shě bǎo tuó   xiān rén  
wéi shī luò rén jiān   chuán zhì yóu