和子瞻金山

宋代 蘇轍
長江欲盡闊無邊,金山當中唯一石。 潮平風靜日浮海,縹緲樓台轉金碧。 瓜洲初見石頭城,城下波濤與海平。 中流轉柂疑無岸,泊舟未定僧先迎。 山中岑寂恐未足,復將江水繞山麓。 四無鄰家群動息,鐘聲鏗鍠答山谷。 烏鳶力薄墮中路,惟有胡鷹石上宿。 誰知江海多行舟,遊人上下奪岩幽。 老僧心定身不定,送往迎來何時竟。 朝游未厭夜未歸,愛山如此如公稀。 不待遊人盡歸去,恐公未識山中趣。
cháng jiāng jǐn kuò biān   jīn shān dāng zhōng wéi shí  
cháo píng fēng jìng hǎi   piāo miǎo lóu tái zhuǎn jīn  
guā zhōu chū jiàn shí tou chéng   chéng xià tāo hǎi píng  
zhōng liú zhuǎn àn   zhōu wèi dìng sēng xiān yíng  
shān zhōng cén kǒng wèi   jiāng jiāng shuǐ rào shān  
lín jiā qún dòng   zhōng shēng kēng huáng shān  
yuān duò zhōng   wéi yǒu yīng shí shàng 宿  
shéi zhī jiāng hǎi duō xíng zhōu   yóu rén shàng xià duó yán yōu  
lǎo sēng xīn dìng shēn dìng   sòng wǎng yíng lái shí jìng  
cháo yóu wèi yàn wèi guī   ài shān gōng  
dài yóu rén jǐn guī   kǒng gōng wèi shí shān zhōng