和子由送將官梁左藏仲通

宋代 蘇軾
雨足誰言春麥短,城堅不怕秋濤卷。日長惟有睡相宜,半脫紗巾落紈扇。 芳草不鋤當戶長,珍禽獨下無人見。覺來身世都是夢,坐久枕痕猶著面。 城西忽報故人來,急掃風軒炊麥飯。伏波論兵初矍鑠,中散談仙更清遠。 南都從事亦學道,不惜腸空誇腦滿。問羊他日到金華,應許相將游閬苑。
shuí yán chūn mài duǎn   chéng jiān qiū tāo juǎn zhǎng wéi yǒu shuì xiàng   bàn tuō shā jīn luò wán shàn
fāng cǎo chú dàng zhǎng   zhēn qín xià rén jiàn jué lái shēn shì dōu shì mèng   zuò jiǔ zhěn hén yóu zhù miàn
chéng 西 bào rén lái   sǎo fēng xuān chuī mài fàn lùn bīng chū jué shuò   zhōng sàn tán xiān gèng qīng yuǎn
nán dōu cóng shì xué dào   cháng kōng kuā nǎo mǎn 滿 wèn yáng dào jīn huá   yīng xiāng jiāng yóu làng yuàn