和子由木山引水二首

宋代 蘇軾
蜀江久不見滄浪,江上枯槎遠可將。 去國尚能三犢載,汲泉何愛一夫忙。 崎嶇好事人應笑,冷淡為歡意自長。 遙想納涼清夜永,窗前微月照汪汪。 千年古木臥無梢,浪卷沙翻去似瓢。 幾度過秋生蘚暈,至今流潤應江潮。 泫然疑有蛟龍吐,斷處人言霹靂焦。 材大古來無適用,不須鬱郁慕山苗。
shǔ jiāng jiǔ jiàn cāng làng   jiāng shàng chá yuǎn jiāng  
guó shàng néng sān zài   quán ài máng  
hǎo shì rén yīng xiào   lěng dàn wèi huān zhǎng  
yáo xiǎng liáng qīng yǒng   chuāng qián wēi yuè zhào wāng wāng  
qiān nián shāo   làng juǎn shā fān shì piáo  
guò qiū shēng xiǎn yūn   zhì jīn liú rùn yīng jiāng cháo  
xuàn rán yǒu jiāo lóng   duàn chǔ rén yán jiāo  
cái lái shì yòng   shān miáo