和子由記園中草木十一首

宋代 蘇軾
行樂惜芳辰,秋風常苦早。 誰知念離別,喜見秋瓜老。 秋瓜感霜霰,莖葉颯已槁。 宦遊歸無時,身若馬系皁。 悲鳴念千里,耿耿志空抱。 多憂竟何為,使汝玄發縞。
xíng fāng chén   qiū fēng cháng zǎo
shéi zhī niàn bié   jiàn qiū guā lǎo
qiū guā gǎn shuāng xiàn   jīng gǎo
huàn yóu guī shí   shēn ruò zào
bēi míng niàn qiān   gěng gěng zhì kōng bào
duō yōu jìng wéi   shǐ 使 xuán gǎo