和子賢途中九絕 其八

宋代 歐陽澈
黃粱餐罷倚危亭,茗枕瓊花助解酲。旅況吟魂正瀟灑,拂鞍迤邐又登程。
huáng liáng cān wēi tíng   míng zhěn qióng huā zhù jiě chéng kuàng yín hún zhèng xiāo   ān yòu dēng chéng