和子純韻

宋代 劉過
橋下水如箭,驚奔萬古號。 溪毛翻碧帶,石蘚襯銀濤。 天外千層秀,雲低數尺高。 垂垂興偏惡,蓬鬢為詩搔。
qiáo xià shuǐ jiàn   jīng bēn wàn hào
máo fān dài   shí xiǎn chèn yín tāo
tiān wài qiān céng xiù   yún shù chǐ gāo
chuí chuí xīng piān è   péng bìn wèi shī sāo