和竹溪三詩·效顰一首

宋代 劉克莊
衰殘悔不早修真,藍縷何須更逐貧。 諸惡能通三世業,瓣香要做再來身。 先民至死思存漢,諂子偷生作美新。 俯仰兩間無愧怍,有辭可以白先人。
shuāi cán huǐ zǎo xiū zhēn   lán gèng zhú pín
zhū è néng tōng sān shì   bàn xiāng yào zuò zài lái shēn
xiān mín zhì cún hàn   chǎn tōu shēng zuò měi xīn
yǎng liǎng jiān kuì zuò   yǒu bái xiān rén