和主司王起

唐代 高退之
昔年桃李已滋榮,今日蘭蓀又發生。葑菲采時皆有道, 權衡分處且無情。叨陪鴛鷺朝天客,共作門闌出谷鶯。 何事感恩偏覺重,忽聞金榜扣柴荊。
nián táo róng   jīn lán sūn yòu shēng fēng fēi cǎi shí jiē yǒu dào  
quán héng fēn chǔ qiě qíng tāo péi yuān cháo tiān   gòng zuò mén lán chū yīng
shì gǎn ēn piān jué zhòng   wén jīn bǎng kòu chái jīng