和逐年九日陽字韻

宋代 吳芾
天上恩來解郡章,人間那復是重陽。 老身已許歸三徑,佳節何妨醉百觴。 但有笑容生面目,更無閒事撓心腸。 旁人不信吾歸去,今日真成返故鄉。
tiān shàng ēn lái jiě jùn zhāng   rén jiān shì chóng yáng
lǎo shēn guī sān jìng   jiā jié fáng zuì bǎi shāng
dàn yǒu xiào róng shēng miàn   gèng xián shì náo xīn cháng
páng rén xìn guī   jīn zhēn chéng fǎn xiāng