和周元吉左司夢歸之韻

宋代 楊萬里
半似清狂半白痴,不須人笑我心知。 煙霞平日真成癖,山水中年卻語離。 錯計浪隨雲出岫,感君能遣雨催詩。 居然喚起還家夢,橘剌藤梢隔槿籬。
bàn shì qīng kuáng bàn bái chī   rén xiào xīn zhī  
yān xiá píng zhēn chéng   shān shuǐ zhōng nián què  
cuò làng suí yún chū xiù   gǎn jūn néng qiǎn cuī shī  
rán huàn huán jiā mèng   téng shāo jǐn 槿