和仲至贈蹈中韻

宋代 韓淲
人非不知我,知之欲何求。錢塘一都會,江湖水悠悠。 豈無美少年,亦有杖白頭。吾儕出入地,汎乎不繫舟。 急謀斗升爾,顏面那用羞。憶昔南渡來,衣冠幾春秋。 世道遞升降,人物稀復稠。紆朱懷金者,信足樂輩儔。 細思黏魚竿,家山本田疇。朔風吹眼眵,觸事風馬牛。 且如詩中仙,可以追逐不。
rén fēi zhī   zhī zhī qiú qián táng dōu huì jiāng   shuǐ yōu yōu    
měi shào nián   yǒu zhàng bái tóu chái chū fàn   zhōu    
móu dòu shēng ěr   yán miàn yòng xiū nán lái   guān chūn qiū    
shì dào shēng jiàng   rén chóu zhū huái jīn zhě xìn   bèi chóu    
nián gān 竿   jiā shān běn tián chóu shuò fēng chuī yǎn chī chù   shì fēng niú    
qiě shī zhōng xiān   zhuī zhú