和仲遠新池

宋代 曹勛
公有靜中趣,鑿山俯清深。 秋風夜雨過,飽聞泉石音。 雲岫冷蒼翠,游萍紛浮沉。 心賞殊不已,悠然付微吟。
gōng yǒu jìng zhōng   záo shān qīng shēn
qiū fēng guò   bǎo wén quán shí yīn
yún xiù lěng cāng cuì   yóu píng fēn chén
xīn shǎng shū   yōu rán wēi yín