和中秋韻

宋代 張侃
月魄詩魂兩斗清,卻嫌歌管揭危亭。遙知山鬼形難遁,誰洗天公眼暫明。 物外風光何皛皛,人間爝火謾熒熒。酒狂徑欲騎鯨去,一拂鴻蒙散窅冥。
yuè shī hún liǎng dòu qīng   què xián guǎn jiē wēi tíng yáo zhī shān guǐ xíng nán dùn shuí   tiān gōng yǎn zàn míng    
wài fēng guāng jiǎo jiǎo   rén jiān jué huǒ mán yíng yíng jiǔ kuáng jìng jīng   hóng méng sàn yǎo míng