和仲模梅花

宋代 鄭剛中
亭亭清瘦出塵埃,高格端從物外來。 先對雪霜含素艷,任教桃杏作紅腮。 芬芳多向閒中得,孤寂偏尋靜處開。 長願一枝橫夜月,春風謾誕莫相催。
tíng tíng qīng shòu chū chén āi   gāo duān cóng wài lái
xiān duì xuě shuāng hán yàn   rèn jiào táo xìng zuò hóng sāi
fēn fāng duō xiàng xián zhōng de   piān xún jìng chǔ kāi
zhǎng yuàn zhī héng yuè   chūn fēng màn dàn xiāng cuī