和仲固

宋代 胡寅
多謝春風吹雨晴,出遨今日計初程。 去隨碧澗褵褷上,歸與閒雲澹沱行。 順理以觀皆有趣,會心之樂最難名。 山間桃柳寧知此,斂笑舒顰亦自情。
duō xiè chūn fēng chuī qíng   chū áo jīn chū chéng
suí jiàn shī shàng   guī xián yún dàn tuó xíng
shùn guān jiē yǒu   huì xīn zhī zuì nán míng
shān jiān táo liǔ níng zhī   liǎn xiào shū pín qíng