和仲達雪詩

宋代 韓淲
屋上未融寒尚力,山頭微積凍難開。照窗渾似月侵夜,落酒只疑酥滿杯。 蔌蔌剡溪粘短棹,重重庾嶺壓疏梅。新詩韻度慰岑寂,仰嘆吾人殊有才。
shàng wèi róng hán shàng   shān tóu wēi dòng nán kāi zhào chuāng hún yuè qīn luò   jiǔ zhǐ mǎn bēi 滿    
shàn zhān duǎn zhào   chóng chóng lǐng shū méi xīn shī yùn wèi cén yǎng   tàn rén shū yǒu cái