和鍾漕汝強四首

宋代 胡寅
雲自高閒水自深,此間誰契不傳音。 倦飛偶作歸田賦,高臥時為梁甫吟。 為己宮牆當獨詣,過門車馬肯相臨。 惟公知我迂愚甚,枉直何曾較尺尋。
yún gāo xián shuǐ shēn   jiān shuí chuán yīn  
juàn fēi ǒu zuò guī tián   gāo shí wéi liáng yín  
wèi gōng qiáng dāng   guò mén chē kěn xiāng lín  
wéi gōng zhī shén   wǎng zhí zēng jiào chǐ xún