和止泓姜秦祠韻

宋代 胡仲弓
九日山頭兩徑深,不同出處卻同心。 喚回浮世夢中夢,來向先生吟處吟。 別駕堂空遺影在,隱君亭破野藤侵。 古今陳跡休深問,且把寒泉當酒斟。
jiǔ shān tóu liǎng jìng shēn   tóng chū chù què tóng xīn  
huàn huí shì mèng zhōng mèng   lái xiàng xiān sheng yín chù yín  
bié jià táng kōng yǐng zài   yǐn jūn tíng téng qīn  
jīn chén xiū shēn wèn   qiě hán quán dāng jiǔ zhēn