和浙西李大夫晚下北固山喜徑松成陰悵然懷古…和依本韻

唐代 劉禹錫
一辭溫室樹,幾見武昌柳。荀謝年何少,韋平望已久。 種松夾石道,紆組臨沙阜。目覽帝王州,心存股肱守。 葉動驚彩翰,波澄見赬首。晉宋齊梁都,千山萬江口。 煙散隋宮出,濤來海門吼。風俗太伯餘,衣冠永嘉後。 江長天作限,山固壤無朽。自古稱佳麗,非賢誰奄有。 八元邦族盛,萬石門風厚。天柱揭東溟,文星照北斗。 高亭一騁望,舉酒共為壽。因賦詠懷詩,遠寄同心友。 禁中晨夜直,江左東西偶。將手握兵符,儒腰盤貴綬。 頒條風有自,立事言無苟。農野聞讓耕,軍人不使酒。 用材當構廈,知道寧窺牖。誰謂青雲高,鵬飛終背負。
wēn shì shù   jiàn chāng liǔ xún xiè nián shǎo   wéi píng wàng jiǔ
zhǒng sōng jiā shí dào   lín shā lǎn wáng zhōu   xīn cún gōng shǒu
dòng jīng cǎi hàn   chéng jiàn chēng shǒu jìn sòng liáng dōu   qiān shān wàn jiāng kǒu
yān sàn suí gōng chū   tāo lái hǎi mén hǒu fēng tài   guān yǒng jiā hòu
jiāng cháng tiān zuò xiàn   shān rǎng xiǔ chēng jiā   fēi xián shuí yǎn yǒu
yuán bāng shèng   wàn dàn mén fēng hòu tiān zhù jiē dōng míng   wén xīng zhào běi dǒu
gāo tíng chěng wàng   jiǔ gòng wéi shòu yīn yǒng huái shī   yuǎn tóng xīn yǒu
jìn zhōng chén zhí   jiāng zuǒ dōng 西 ǒu jiāng shǒu bīng   yāo pán guì shòu
bān tiáo fēng yǒu   shì yán gǒu nóng wén ràng gēng   jūn rén shǐ 使 jiǔ
yòng cái dāng gòu shà   zhī dào níng kuī yǒu shuí wèi qīng yún gāo   péng fēi zhōng bēi