和鄭巽坡詠菊並見寄韻二首
天涯秋晚見孤芳,華發蕭騷易感傷。
對酒未嘗忘北海,因詩惟恐瘦東陽。
古心翻得風霜白,冷艷寧隨草木黃。
惟屈可餐陶可采,蝶蜂爭得識寒香。
tiān
天
yá
涯
qiū
秋
wǎn
晚
jiàn
見
gū
孤
fāng
芳
,
huá
華
fà
發
xiāo
蕭
sāo
騷
yì
易
gǎn
感
shāng
傷
。
。
duì
對
jiǔ
酒
wèi
未
cháng
嘗
wàng
忘
běi
北
hǎi
海
,
yīn
因
shī
詩
wéi
惟
kǒng
恐
shòu
瘦
dōng
東
yáng
陽
。
。
gǔ
古
xīn
心
fān
翻
dé
得
fēng
風
shuāng
霜
bái
白
,
lěng
冷
yàn
艷
níng
寧
suí
隨
cǎo
草
mù
木
huáng
黃
。
。
wéi
惟
qū
屈
kě
可
cān
餐
táo
陶
kě
可
cǎi
采
,
dié
蝶
fēng
蜂
zhēng
爭
de
得
shí
識
hán
寒
xiāng
香
。
。