和昭明太子鐘山解講詩

南北朝 劉孝儀
詔樂臨東序,時駕出西園。雖窮理游盛,終為塵俗喧。 豈如弘七覺,揚鸞啟四門。夜氣清簫管,曉陣爍郊原。 山風亂采眊,初晃麗文轅。林開前騎騁,徑曲羽旄屯。 煙壁浮青翠,石瀨響飛奔。回輿下重閣,降道訪真源。 談空匹泉涌,綴藻邁弦繁。輕生逢遇誤,並作輩龍鵷。 顧已同偏爵,何用挹衢樽。
zhào lín dōng   shí jià chū 西 yuán suī qióng yóu shèng   zhōng wèi chén xuān
hóng jué   yáng luán mén qīng xiāo guǎn   xiǎo zhèn shuò jiāo yuán
shān fēng luàn cǎi mào   chū huǎng wén yuán lín kāi qián chěng   jìng máo tún
yān qīng cuì   shí lài xiǎng fēi bēn huí 輿 xià zhòng   jiàng dào fǎng zhēn yuán
tán kōng quán yǒng   zhuì zǎo mài xián fán qīng shēng féng   bìng zuò bèi lóng yuān
tóng piān jué   yòng zūn