和趙靜樂梅韻

宋代 鄭清之
伊祁作春私帝力,司花女課千機織。 月四十五以為功,化工何嘗停半息。 老梅偃蹇傲眾芳,一錢輕視程不識。 和羹肯為媚灶計,望林祗笑欲炙色。 莓苔被服當文繡,冰雪定交過金石。 靜樂先生大雅韻,始信清名不虛得。 政須草聖傳新篇,安得張顛首濡墨。
zuò chūn   huā qiān zhī  
yuè shí wéi gōng   huà gōng cháng tíng bàn  
lǎo méi yǎn jiǎn ào zhòng fāng   qián qīng shì chéng shí  
gēng kěn wèi mèi zào   wàng lín zhī xiào zhì  
méi tái bèi dāng wén xiù   bīng xuě dìng jiāo guò jīn shí  
jìng xiān sheng yùn   shǐ xìn qīng míng  
zhèng cǎo shèng chuán xīn piān   ān zhāng diān shǒu