和昭德孫燕子韻

宋代 何夢桂
飄零短翅嘆誰同,猶記當年系足紅。 人事合離夢槐國,歲時來去旅新豐。 新樓綠幕無巢地,故國烏衣隔海風。 說盡興亡人不識,春風雙淚白須翁。
piāo líng duǎn chì tàn shuí tóng   yóu dāng nián hóng  
rén shì mèng huái guó   suì shí lái xīn fēng  
xīn lóu cháo   guó hǎi fēng  
shuō jìn xìng wáng rén shí   chūn fēng shuāng lèi bái wēng