和張直學送新茶韻

宋代 徐鹿卿
夢繞康王酌水簾,不知身世宦東南。蘇仙忽餉焦坑品,子尚渾凝曉露甘。 便遏鼻雷醒睡思,仍澆舌本發清譚。搜枯破悶功神速,數到盧仝椀兩三。
mèng rào kāng wáng zhuó shuǐ lián   zhī shēn shì huàn dōng nán xiān xiǎng jiāo kēng pǐn zi   shàng hún níng xiǎo gān    
biàn 便 è léi xǐng shuì   réng jiāo shé běn qīng tán sōu mèn gōng shén shù   dào tóng wǎn liǎng sān