和張文翔在獨石見寄
長思遠道正綿綿,南北暌離思慘然。明月照人千里共,愁雲迷目萬山連。
恨孤慈母衡門倚,痛念難兄白日眠。我亦為君知所戒,唯憑一嘿免招愆。
cháng
長
sī
思
yuǎn
遠
dào
道
zhèng
正
mián
綿
mián
綿
,
nán
南
běi
北
kuí
暌
lí
離
sī
思
cǎn
慘
rán
然
míng
。
yuè
明
zhào
月
rén
照
qiān
人
lǐ
千
gòng
里
chóu
共
,
yún
愁
mí
雲
mù
迷
wàn
目
shān
萬
lián
山
連
。
hèn
恨
gū
孤
cí
慈
mǔ
母
héng
衡
mén
門
yǐ
倚
,
tòng
痛
niàn
念
nàn
難
xiōng
兄
bái
白
rì
日
mián
眠
wǒ
。
yì
我
wèi
亦
jūn
為
zhī
君
suǒ
知
jiè
所
wéi
戒
,
píng
唯
yī
憑
hēi
一
miǎn
嘿
zhāo
免
qiān
招
愆
。