和張文潛有所嘆韻

宋代 虞儔
老驥困鹽車,四足若有絆。 鶯鳩搶榆枋,控地不能遠。 我本田家子,釋耒事遊宦。 少壯恥干請,老大誰推挽。 撫字亦徒勞,催科寧趣辦。 於心儻無愧,此首何妨挽。 財由政事足,軻也豈好辯。 苟得而富貴,孰若甘貧賤。
lǎo kùn yán chē   ruò yǒu bàn  
yīng jiū qiǎng fāng   kòng néng yuǎn  
běn tián jiā   shì lěi shì yóu huàn  
shào zhuàng chǐ gàn qǐng   lǎo shuí tuī wǎn  
láo   cuī níng bàn  
xīn tǎng kuì   shǒu fáng wǎn  
cái yóu zhèng shì   hǎo biàn  
gǒu de ér guì   shú ruò gān pín jiàn