和張文紀詠雪二首 其一

宋代 王之道
萬境沉沉夜氣嚴,廣寒初下水晶簾。三杯強沃澆腸酒,一捻聊分暖硯鹽。 已恨梅梢遭挫折,可堪風物為般添。才高柳絮雖難到,此語於今亦惡拈。
wàn jìng chén chén yán   guǎng hán chū xià shuǐ jīng lián sān bēi qiáng jiāo cháng jiǔ   niǎn liáo fēn nuǎn yàn yán    
hèn méi shāo zāo cuò zhé   kān fēng wèi bān tiān cái gāo liǔ suī nán dào   jīn è niān