和張文伯先梅後雪

宋代 王之道
六花無怪索詩催,正恐清寒勒早梅。待得江頭千樹暗,故爭明潔逐風來。
liù huā guài suǒ shī cuī   zhèng kǒng qīng hán lēi zǎo méi dài de jiāng tóu qiān shù àn   zhēng míng jié zhú fēng lái