和章樞密西齋

宋代 黃裳
公餘誰解憩勞生,不動天機性自靈。道骨對山尤更好,夢魂聞雨易為醒。 謾拋芽雪歸仙鼎,只把筌蹄看聖經。還顧一源無去住,雙梧惟有翠盈庭。
gōng shuí jiě láo shēng   dòng tiān xìng líng dào duì shān yóu gèng hǎo   mèng hún wén wèi xǐng
mán pāo xuě guī xiān dǐng   zhǐ quán kàn shèng jīng huán yuán zhù   shuāng wéi yǒu cuì yíng tíng