和張簿韻

宋代 張嵲
長來棲遁興偏濃,秋日山光望欲空。圓紋被水川涵雨,碎影翻林樹帶風。 群山綿亘多連峽,微水瀠洄只向東。各有田園歸未得,追陪強欲備鄰翁。
zhǎng lái dùn xīng piān nóng   qiū shān guāng wàng kōng yuán wén bèi shuǐ chuān hán suì   yǐng fān lín shù dài fēng    
qún shān mián 綿 gèn duō lián xiá   wēi shuǐ yíng huí zhǐ xiàng dōng yǒu tián yuán guī wèi zhuī   péi qiáng bèi lín wēng