和張簿南坡

宋代 虞儔
春風吹水生碧鱗,南坡花事日日新。 水流花出人間去,應有桃源迷路人。 四圍山絕染黛綠,夾道柳絲搖麴塵。 碧桃和露真含笑,海棠過雨猶橫陳。 蜜脾未滿蜂子鬧,麥穗欲齊媒雉馴。 滿堂金玉空為爾,不博班衣膝下春。 我今家居奉慈母,長年直欲齊大椿。 每當淑景恣遊覽,白藤肩輿敷錦茵。 華發映花更蕭爽,朱顏得酒能精神。 授柑政類潘騎省,舉觴敢望周伯仁。 仙家日月雖不老,人生行樂須及辰。 張侯故是名家子,萬里碧雲看致身。 朅來吾縣鸞棲棘,少年得祿說及親。 洛濱侍從追前躅,喜君有此與我均。 花間不用錦步障,鶯蝶近前郡勿嗔。 雙瓶姑餉千日壽,待戒園夫休厭頻。
chūn fēng chuī shuǐ shēng lín   nán huā shì xīn  
shuǐ liú huā chū rén jiān   yīng yǒu táo yuán rén  
wéi shān jué rǎn dài   jiā dào liǔ yáo chén  
táo zhēn hán xiào   hǎi táng guò yóu héng chén  
wèi mǎn 滿 fēng nào   mài suì méi zhì xùn  
mǎn 滿 táng jīn kōng wéi ěr   bān xià chūn  
jīn jiā fèng   cháng nián zhí chūn 椿  
měi dāng shū jǐng yóu lǎn   bái téng jiān 輿 jǐn yīn  
huá yìng huā gèng xiāo shuǎng   zhū yán jiǔ néng jīng shén  
shòu gān zhèng lèi pān shěng   shāng gǎn wàng zhōu rén  
xiān jiā yuè suī lǎo   rén shēng xíng chén  
zhāng hóu shì míng jiā   wàn yún kàn zhì shēn  
qiè lái xiàn luán   shào nián 祿 shuō qīn  
luò bīn shì cóng zhuī qián zhú   jūn yǒu jūn  
huā jiān yòng jǐn zhàng   yīng dié jìn qián jùn chēn  
shuāng píng xiǎng qiān shòu   dài jiè yuán xiū yàn pín