和張伯溫秋興三首 其二

元代 鄧雅
井梧搖落露漙漙,客子愁懷強自寬。題柱昔如司馬壯,賦詩今作孟郊寒。 君從廢后榛蕪盛,道至窮時出處難。安得南州早寧靜,讀書耕稼足為歡。
jǐng yáo luò tuán tuán   chóu huái qiáng kuān zhù zhuàng   shī jīn zuò mèng jiāo hán    
jūn cóng fèi hòu zhēn shèng   dào zhì qióng shí chū chù nán ān nán zhōu zǎo níng jìng   shū gēng jià wèi huān