和虞使君賦山茶花二首

宋代 程公許
梅花蘸碧江當,似怪高人金玉音。 詠絮可憐清寡伴,冠霞來與共論心。 定知名迫瓊瑤響,莫情杯浮琥珀深。 姑射清寒西子醉,一時嫵媚索高吟。
méi huā zhàn jiāng dāng   shì guài gāo rén jīn yīn  
yǒng lián qīng guǎ bàn   guān xiá lái gòng lùn xīn  
dìng zhī míng qióng yáo xiǎng   qíng bēi shēn  
shè qīng hán 西 zuì   shí mèi suǒ gāo yín