和雲松過鶴田有感

明代 藍仁
清溪松竹故人居,門掩東風寂寞餘。一束生芻將老淚,數編殘稿訪遺書。 丘墳已卜山林近,堂構仍聞歲月虛。回首平川應不遠,棹歌微響復如初。
qīng sōng zhú rén   mén yǎn dōng fēng shù shēng chú jiāng lǎo lèi shù   biān cán gǎo fǎng 稿 shū    
qiū fén bo shān lín jìn   táng gòu réng wén suì yuè huí shǒu píng chuān yīng yuǎn zhào   wēi xiǎng chū