和韻 其三

宋代 韓淲
人生本無情,掩苒受風竹。徒親筆硯勞,造作漫盈軸。 賓親偶成集,禪榻不待速。清歡雖與同,極則豈見獨。 坐中憎點頭,任彼屐滿屋。
rén shēng běn qíng   yǎn rǎn shòu fēng zhú qīn yàn láo zào   zuò màn yíng zhóu    
bīn qīn ǒu chéng   chán dài qīng huān suī tóng   jiàn    
zuò zhōng zēng diǎn tóu   rèn mǎn 滿