和耘老弟韻

宋代 虞儔
緩步詩成不用催,松門開徑破莓苔。池塘夢草人何在,風雨連山子獨來。 望斷驚鴻憐片影,愁生雊雉應游媒。僕夫忽報天將暮,又是籃輿寂寞回。
huǎn shī chéng yòng cuī   sōng mén kāi jìng méi tái chí táng mèng cǎo rén zài fēng   lián shān zi lái    
wàng duàn jīng hóng lián piàn yǐng   chóu shēng gòu zhì yīng yóu méi bào tiān jiàng yòu   shì lán 輿 huí