和雲

宋代 邵雍
萬里幙四垂,一片雲自飛。 祗知根抱石,不為天為衣。 既來曾無心,卻去寧有機。 未能作霖雨,安用帝鄉歸。
wàn chuí   piàn yún fēi  
zhī zhī gēn bào shí   wéi tiān wèi  
lái céng xīn   què níng yǒu  
wèi néng zuò lín   ān yòng xiāng guī