和韻

宋代 韓淲
老懷相別易依依,世變紛然是與非。縱得斗升聊復爾,便能尺寸竟何歸。 澗橫流水桃花過,路繞他山柳絮飛。莫嘆徵車我奔走,京塵應不到幽扉。
lǎo huái xiāng bié   shì biàn fēn rán shì fēi zòng de dòu shēng liáo ěr biàn   néng 便 chǐ cùn jìng guī    
jiàn héng liú shuǐ táo huā guò   rào shān liǔ fēi tàn zhēng chē bēn zǒu jīng   chén yīng dào yōu fēi