和遠老韻

宋代 吳芾
野性平時酷愛山,年來何幸得休官。 情知軒冕生無益,身在林泉死亦安。 已免出門頻應接,尚貪散策縱游觀。 得師妙語相開發,始覺浮華不足看。
xìng píng shí ài shān   nián lái xìng de xiū guān
qíng zhī xuān miǎn shēng   shēn zài lín quán ān
miǎn chū mén pín yìng jiē   shàng tān sàn zòng yóu guān
shī miào xiāng kāi   shǐ jué huá kàn