和淵老妙現之什

宋代 李彌遜
乾坤渺渺一浮尊,萬象分明水四濆。 虎脊橫熔山作隊,魚鱗倒影海成紋。 老僧詩罷閒欹竹,幽士餘齋正臥雲。 妙現鏡中無一事,世間從此罷揮斤。
qián kūn miǎo miǎo zūn   wàn xiàng fēn míng shuǐ fén
héng róng shān zuò duì   lín dào yǐng hǎi chéng wén
lǎo sēng shī xián zhú   yōu shì zhāi zhèng yún
miào xiàn jìng zhōng shì   shì jiān cóng huī jīn