和游一人泉

宋代 李之儀
新詩解人頤,秀若披雲鬟。突然不可揖,平地翻波瀾。 褰衣愧招攜,每見輒汗顏。況茲天際游,物理知難攀。 一來金陵居,終歲不得閒。勝踐固疇昔,欲往獨見刪。 命駕等人爾,底事獨我慳。豈非勒移靈,不許污名山。 因詩想其人,愛來直仍彎。裂臍那復惜,頓足已滯頑。 清甘似可飽,忽遽誰其還。何當強扶老,寄跡雲霞間。 要須君意果,莫遣我盟寒。曉來雨腳斷,去夢已班班。
xīn shī jiě rén   xiù ruò yún huán rán píng   fān lán    
qiān kuì zhāo xié   měi jiàn zhé hàn yán kuàng tiān yóu   zhī nán pān    
lái jīn líng   zhōng suì xián shèng jiàn chóu   wǎng jiàn shān    
mìng jià děng rén ěr   shì qiān fēi lēi líng   míng shān    
yīn shī xiǎng rén   ài lái zhí réng wān liè dùn   zhì wán    
qīng gān shì bǎo   shuí hái dāng qiáng lǎo   yún xiá jiān    
yào jūn guǒ   qiǎn méng hán xiǎo lái jiǎo duàn   mèng bān bān