和尤延之見戲觸藩之韻以寄之

宋代 楊萬里
儂愛山行君水游,尊前風味獨宜秋。 文戈卻日玉無價,器寶羅胸金欲流。 欬唾清圓談者詘,詩章精悍古人羞。 子房莫笑身三尺,會看功成自擇留。
nóng ài shān xíng jūn shuǐ yóu   zūn qián fēng wèi qiū  
wén què jià   bǎo luó xiōng jīn liú  
kài tuò qīng yuán tán zhě   shī zhāng jīng hàn rén xiū  
fáng xiào shēn sān chǐ   huì kàn gōng chéng liú