和友人韻 其三

明代 李昌祺
地險過牛渚,林幽類鹿門。戀茲耕釣樂,忘卻縉紳尊。 掃石安茶灶,攜書坐竹根。衰榮相倚伏,天道妙難論。
xiǎn guò niú zhǔ   lín yōu lèi 鹿 mén liàn gēng diào wàng   què jìn shēn zūn    
sǎo shí ān chá zào   xié shū zuò zhú gēn shuāi róng xiāng tiān   dào miào nán lùn