和友人見寄三首 其一

宋代 李之儀
明月平時敢自因,特高蘭玉信吾人。便從緱嶺如無愧,更許毗耶約問津。 每見似醺千日酒,不言常備四時春。妙雲豈獨南遊契,又喜鐘山近得鄰。
míng yuè píng shí gǎn yīn   gāo lán xìn rén biàn 便 cóng gōu lǐng kuì   gèng yuē wèn jīn
měi jiàn shì xūn qiān jiǔ   yán cháng bèi shí chūn miào yún nán yóu   yòu zhōng shān jìn lín