和優點子侄賦雪

宋代 陽枋
花飛六出瑞方春,不待翦裁開恁真。 稚子未諳天聲好,漫山笑道玉成塵。
huā fēi liù chū ruì fāng chūn   dài jiǎn cái kāi nèn zhēn  
zhì wèi ān tiān shēng hǎo   màn shān xiào dào chéng chén