和永叔柘枝歌

宋代 梅堯臣
漁陽三疊音隆隆,紅蕖亂坼當秋風。 披香擁霧出妖嫮,嫵眉壯發翩驚鴻。 鏘鏘雜佩離芳渚,珠帽紅靴振金縷。 相迎垂手勢如傾,障袂倚歌詞欲吐。 最憐應節乍低昂,便轉疾徐皆可睹。 飄揚初認雪迴風,躑躅還看繭縈緒。 小小寧聞怨曲長,盈盈自解依儔侶。 藝奇體妙按者誰,金貂大尹宴清池。 綺茵繡幄粲輝映,玳簪珠履何委蛇。 是時郊原新退暑,天清氣爽過林墅。 淮王載酒昔嘗聞,謝公攜妓那能數。 始知事簡樂民和,不厭來觀柘枝舞。
yáng sān dié yīn lóng lóng   hóng luàn chè dāng qiū fēng  
xiāng yōng chū yāo   méi zhuàng piān jīng hóng  
qiāng qiāng pèi fāng zhǔ   zhū mào hóng xuē zhèn jīn  
xiāng yíng chuí shǒu shì qīng   zhàng mèi  
zuì lián yīng jié zhà áng   biàn 便 zhuǎn jiē  
piāo yáng chū rèn xuě huí fēng   zhí zhú hái kàn jiǎn yíng  
xiǎo xiǎo níng wén yuàn cháng   yíng yíng jiě chóu  
miào àn zhě shuí   jīn diāo yǐn yàn qīng chí  
yīn xiù càn huī yìng   dài zān zhū wēi  
shì shí jiāo yuán xīn tuì 退 shǔ   tiān qīng shuǎng guò lín shù  
huái wáng zǎi jiǔ cháng wén   xiè gōng xié néng shù  
shǐ zhī shì jiǎn mín   yàn lái guān zhè zhī