和永叔宿齋太廟聞鶯二韻
碧樹凋零滿眼秋,黃鸝飛去使人愁。翰林仙老齋房客,猶恨人間歲月流。
bì
碧
shù
樹
diāo
凋
líng
零
mǎn
滿
yǎn
眼
qiū
秋
,
huáng
黃
lí
鸝
fēi
飛
qù
去
shǐ
使
rén
人
chóu
愁
hàn
。
lín
翰
xiān
林
lǎo
仙
zhāi
老
fáng
齋
kè
房
yóu
客
,
hèn
猶
rén
恨
jiān
人
suì
間
yuè
歲
liú
月
流
。