和用明梅十三絕

宋代 胡寅
寧須較短復論長,拖白施朱亦兩忘。 有羨廣平能草賦,病來無緒不成章。
níng jiào duǎn lùn zhǎng   tuō bái shī zhū liǎng wàng
yǒu xiàn guǎng píng néng cǎo   bìng lái chéng zhāng