和用明梅十三絕

宋代 胡寅
醉把天葩嚼蕊香,筆端翻水趁詩狂。 結成卻薦和羹鼎,妙手先從錡釜湘。
zuì tiān jué ruǐ xiāng   duān fān shuǐ chèn shī kuáng
jié chéng què jiàn gēng dǐng   miào shǒu xiān cóng xiāng